Con trai chúng tui thường bi phe kẹp tóc kết tội lười biếng, ở dơ, bừa bộn...Thiệt đúng là " con gái tóc dài đầu ngắn", hãy nghe tui thay mặt phe mình đưa ra những lí do riêng, vô cùng chính đáng:
Hằng ngày chúng tui tắm rửa hoàn toàn là một cách gìn giữ môi sinh! Hãy coi tivi để thấy thế giới thíu nước bít chừng nào. Nước để tui tắm, thừa sức cho một áo dài... uống mấy ngày! Còn giặt đồ, luợng nước mất đi đủ cho 1 cô nàng nấu nướng 3 hôm! Với việc tắm rửa, chúng tôi triệt để tuân khẩu hiệu: Những việc chúng ta cảm thấy vô ích thì nhất định ko làm! Thử hỏi nha, bữa nay bạn tắm,mai người bạn có dơ lại ko? Tuần này bạn tắm, tuấn sau có tắm nữa ko? Câu trả lời là có, vậy thay vì tắm bữa nay, tắm tuần này, sau ko gam lại ...vài tháng tắm luôn? Chúng tôi " tái sử sụng" quần áo bằng một biện pháp rất gần gũi với thiên nhiên, đó là cứ đem đồ dơ ra dây phơi rồi để đó, ánh nắng mặt trời sẽ giết sạch vi trùng và mưa xuống s4 rửa trôi 99 vết bẩn lì lợm nhất! Còn vụ bừa bộn? Tai sao cứ phải sinh ra rương, giường, tủ, kệ làm jì, khi ta ném ,ột bồ đồ xuốn gnền nhà, nó vẫn ko hề biến mất!? Để một cuốn tập trongnhà vệ sinh, bữa sau nó chẳng hề bín mất!? Tui đã bín phòng mình thành một vương quốc đầy tự do, mọi vật thể đều có quyền lựa chọn một "hộ khẩu "riêng cho mình ! Và tui thấy mình ko bao jời trống trãi, cô đơn, khi mình bất cứ đâu cũng nhìn thấy những đồ vật thân yêu! Những mậu giấy kẹo vui mắt luôn tung by nhảy trong phòng. Một thiên đường động vật thiên nhiên luôn dạo qua trước mắt: chuột nhảy hiphop, gián múa, ruối cất tiếng vo ve, muỗi hoà nhịp vi vu...Chúng sống bên nhau, tồn tại cùng nhau ! Đó là cảm giác bất tận trong nhữn glúc tui bay bổng với nhữngtrang thư tình
Tôi chỉ trình bày bấy nhiu, hi vọng những ai lên án chúng tui sẽ sáng mắt ra mà nhận ra cái chân lí! Đáng lí ra tui còn viết típ, nếu cây bút này chưa hết mực, mà hũ mực của tui đã bị một đám gián trầm mình nghẹt cứng bên trong
Hằng ngày chúng tui tắm rửa hoàn toàn là một cách gìn giữ môi sinh! Hãy coi tivi để thấy thế giới thíu nước bít chừng nào. Nước để tui tắm, thừa sức cho một áo dài... uống mấy ngày! Còn giặt đồ, luợng nước mất đi đủ cho 1 cô nàng nấu nướng 3 hôm! Với việc tắm rửa, chúng tôi triệt để tuân khẩu hiệu: Những việc chúng ta cảm thấy vô ích thì nhất định ko làm! Thử hỏi nha, bữa nay bạn tắm,mai người bạn có dơ lại ko? Tuần này bạn tắm, tuấn sau có tắm nữa ko? Câu trả lời là có, vậy thay vì tắm bữa nay, tắm tuần này, sau ko gam lại ...vài tháng tắm luôn? Chúng tôi " tái sử sụng" quần áo bằng một biện pháp rất gần gũi với thiên nhiên, đó là cứ đem đồ dơ ra dây phơi rồi để đó, ánh nắng mặt trời sẽ giết sạch vi trùng và mưa xuống s4 rửa trôi 99 vết bẩn lì lợm nhất! Còn vụ bừa bộn? Tai sao cứ phải sinh ra rương, giường, tủ, kệ làm jì, khi ta ném ,ột bồ đồ xuốn gnền nhà, nó vẫn ko hề biến mất!? Để một cuốn tập trongnhà vệ sinh, bữa sau nó chẳng hề bín mất!? Tui đã bín phòng mình thành một vương quốc đầy tự do, mọi vật thể đều có quyền lựa chọn một "hộ khẩu "riêng cho mình ! Và tui thấy mình ko bao jời trống trãi, cô đơn, khi mình bất cứ đâu cũng nhìn thấy những đồ vật thân yêu! Những mậu giấy kẹo vui mắt luôn tung by nhảy trong phòng. Một thiên đường động vật thiên nhiên luôn dạo qua trước mắt: chuột nhảy hiphop, gián múa, ruối cất tiếng vo ve, muỗi hoà nhịp vi vu...Chúng sống bên nhau, tồn tại cùng nhau ! Đó là cảm giác bất tận trong nhữn glúc tui bay bổng với nhữngtrang thư tình
Tôi chỉ trình bày bấy nhiu, hi vọng những ai lên án chúng tui sẽ sáng mắt ra mà nhận ra cái chân lí! Đáng lí ra tui còn viết típ, nếu cây bút này chưa hết mực, mà hũ mực của tui đã bị một đám gián trầm mình nghẹt cứng bên trong